Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Cách phục thù riêng thêm mới vào em.

Đối với em chừng đó cũng là quá đủ rồi, em "sợ" sờ soạng, em muốn cho bản thân mình phủ nhận một ít trong khi em đã hình dung được sự thật tiếp theo khi nghĩ về dĩ vãng

Cách trả thù riêng em

Em đã dừng lại dù trong lòng em rất hoang mang, em cũng không muốn tìm hiểu thêm nữa bởi vì em sợ mình đau, sợ sẽ thương tổn hơn nữa, ai đó nói rằng " vì sao không dừng lại khi nỗi đau còn nhẹ mà bạn cứ đi sâu vào nỗi đau thì bạn sẽ nhận lại được là nỗi đau hơn thế".

Nhưng em không thể khóc nếu khóc em sẽ trở thành yếu đuối hết sức rồi em sẽ gục ngã mất thôi. Mỗi lúc rỗi rãi nghĩ đến cuộc sống xung quanh phức tạp và đầy gai góc nước mắt em lại ứa ra, sao những lúc đó em thấy mình thật cô đơn và tủi thân, em chỉ muốn đến một nơi không ai biết mình đang làm gì khóc thật to để cho những đau thương cũ, những vồn vã trong cuộc sống bị xóa nhòa và trôi đi.

Em nghĩ về anh về những yêu xưa em lại mong một tình thật sự, mà mạng đừng đùa giỡn em như thế nữa, những điều đó làm em muốn chạy trốn tất tật. Chính em cũng không thể tin mình lại nghĩ về anh nhiều như vậy hay sự khát khao cần một người hiểu, quan tâm, yêu em thật nhiều để em có thể san sớt những vui buồn trong cuộc sống và được tựa vào vai anh với cảm giác thật bình yên.

Khi nghĩ về anh có thể làm cho em quên tất hỗn độn xung quanh, tìm đến sự bình yên như trước đó. Em còn muốn anh phải khổ cực hơn những gì anh làm với em nhưng như thế thì em cũng khác nào anh. Anh chỉ là quá khứ làm tim em đau nhói như có ai bóp nhưng sao ai lại bắt em nghĩ về anh nhiều thế này, mọi lúc mọi nơi kể cả trong giấc mơ hình bóng của anh vẫn luôn hiện hữu.

Nghĩ về anh hay chỉ đơn giản là nghĩ về dĩ vãng mà em trông là giấc mơ thì tốt biết mấy. Phải chăng đó là do em không chịu thoát khỏi nghĩ suy về anh dù trong em luôn nhận thức được một điều rằng chúng ta mãi không thuộc về nhau.

Có nhẽ anh chẳng thể hiểu được tình cảm của em dành cho anh (Ảnh minh họa) Lại bắt đầu một tháng buồn nữa đối với em, vì sao những lúc nản em lại nghĩ về anh cho dù chỉ là một chốc lát em cũng không nên nghĩ đến

Cách trả thù riêng em

Em còn muốn anh phải khổ cực hơn những gì anh làm với em (Ảnh minh họa) Ừ nếu em quên hết nỗi đau mà anh gây ra cho em thì liệu em có rắn rỏi, mạnh mẽ và trưởng thành hơn ngày hôm qua không? Em đúng là một con ngốc, ngốc như em yêu anh vây? Có một điều em nhận ra là cuộc sống không như ta muốn mình phải biết ưng ý để tích cóp những kinh nghiệm sống cho sau này thôi.

Anh nhớ không đợt em đi Sài Gòn chơi em đã mua một món quà để tặng anh nó chứa đựng những lời em muốn gửi gắm và tình cảm của em, em thầm mỉm cười và tự nhủ với mình nhân ngày gì đó hoặc lúc nào đó ăn nhập em sẽ mang nó tặng anh nhưng em cứ đắn đo mãi mà cũng chưa chọn được một thời khắc gọi là thích hợp và rồi món quà đó mãi mãi em không thuộc về anh khi em dần nhận ra chính anh lừa dối em.

Có nhẽ anh chẳng thể hiểu được tình cảm của em dành cho anh, bên trong sự rụt rè và ngại ngùng của em là cả một tình yêu thực tình em lặng thầm dành cho anh.

Nhưng cũng có lúc em ước mình được ngủ một giấc thật sâu, thật dài để khi tỉnh dậy em không nhớ những nỗi đau vô hạn đó, vì nó quá lớn em hình dong không nổi.

Em đã tự hứa với bản thân mình là thật mạnh mẽ lên, có nhẽ như thế em sẽ trở nên tự tín bước đi một cách dễ dàng và đó cũng là điều em muốn.

Hình ảnh của anh và hết thảy như sụp đổ dưới chân em, em chẳng thể tin những yêu, quan hoài, lo âu tưởng dường như em sẽ không tìm được ai hơn thế thế ra đều là dối trá, là cái để che lấp sự thực phũ phàng đó.

Em đã tự hứa với lòng mình cả cuộc đời này em hận anh, em sẽ không bao giờ dung tha cho anh kể cả đến giờ vẫn thế, em biết đó là số phận của em nhưng em cũng chẳng thể nói hai từ "tha" cũng như chúc anh hạnh phúc nếu em nói thế em đã không thật với chính lòng mình.

Em luôn coi ông trời sẽ đem đến cho em nhưng thương xót chân tình, một người hiểu, coi trọng, một tình yêu thực sự và điều quan yếu nhất là tình cảm của em cũng dành cho người đó, chắc có nhẽ con quá tham lam khi xin ông trời một người như vậy nhưng "xin ông hãy ban cho con 1 sợi dây vô hình thật bền để con có thể giữ được người ấy mãi bên con" để ái tình đó chẳng thể vụt bay như một giấc mơ nữa.

Em luôn nhắc bản thân là phải sống thật hạnh phúc và làm thế nào để được hạnh phúc đó là điều em muốn và cũng là cách báo thù của riêng em. Cũng từ cuộc sống mà em ưng ý, là một cô bé được mọi người đánh giá là nhân hậu lẫn vào đó chút nghịch ngợm thơ ngây em đã trở thành lạt, vô cảm hơn với cuộc sống.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.