Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

"Người Thanh Hóa thì sao, hãy xót thương người khác thay vì ghét bỏ".

Nếu cậu đối tốt với chúng thì dù có hỗn hào cỡ nào, chúng cũng không phá quấy cậu

Và ngược lại, nếu cậu kỳ thị chúng thì càng khiến cho chúng tìm mọi cách để quấy rối.

Chúng tôi nhận được bài viết với nhiều quan điểm, góc nhìn mới mẻ về chủ đề "Thực trạng phân biệt, kì thị vùng miền" của bạn đọc Hoa Nguyễn (địa chỉ email nt. Trong cuộc đời này, ở đâu cũng thế cả thôi, tốt xấu lộn lạo, nếu bạn và tầng lớp cứ cố tình tẩy chay người Thanh Hóa nói chung chỉ vì thấy một vài người khiến bạn không ưng, thì tôi nghĩ bạn nên xem xét lại nghĩ suy của mình xem có phải bạn đang sống định kiến, ích kỷ và áp đặt quá không.

Đừng biến họ thành Chí Phèo thời phong kiến để rồi tự hỏi “Ai cho tôi lương thiện”?.

Rồi có ai đó nghĩ rằng đây không phải bài viết của chính nhân vật trong câu chuyện mà có thể ai đó cố tình chơi xấu anh ta. Nếu bạn làm việc với họ, bản thân bạn có thấy dễ chịu khi người khác nhìn mình và nghĩ mình là kẻ khôn lỏi và vụ lợi? Suy cho cùng, bạn hay tôi, và vơ mọi công dân của dân tộc ta nên hòa thuận, đùm bọc và trợ giúp nhau.

Nhưng dù là ai viết, chúng ta cũng không nên phán xét và ác nghiệp vì mỗi người đều có một cách sống, miễn sao không làm hại đến ai và cũng không làm ảnh hưởng đến quyền lợi của bạn. Ai cũng có khuyết điểm của bản thân mình, thay vì bạn chê trách họ thì bạn có thể góp ý và giúp họ có ngó tốt hơn về cuộc sống, cho họ dịp để hoàn thiện mình. Mỗi lần làm ăn với người Bắc, họ đều cho rằng người Bắc sống giả tạo, khôn lỏi nên luôn dự phòng.

Hoa…@gmail. ” , Thực ra tôi cũng không hề chấp nhận về cách sống của nhân vật trong câu chuyện. Nếu bạn là người Nghệ An, bạn có thấy thoải mái khi mọi người luôn miệng nói rằng bạn là “dân cá gỗ”.

Mọi người cứ hùa nhau nói rằng “không chơi với người Thanh Hóa”, điều đó đồng nghĩa với việc chính chúng ta đã cướp đi cái quyền được sống hòa thuận và yêu đồng bào mình của họ. Com). ===//=== Khi đọc bài viết “Tôi bị ghét vô lí chỉ vì là người Thanh Hóa. Nhân viên phục vu quán lấy làm lạ vì cách cư xử của ông mới hỏi ông chủ rằng: Không hiểu tại sao với lũ trẻ lang thang ông lại phục vụ nồng hậu và vui vẻ còn hơn với khách thông thường? Ông ta nói rằng, dù chúng là trẻ lang thang nhưng chúng cần lao bằng chính sức của mình, biết vượt qua mệnh để sống một cuộc sống bình thường.

Sống trên cuộc đời này, thay vì hận thù, ghét bỏ thì nên yêu thương nhau để góp phần xây dựng đất nước thì hơn bạn ạ.

" , Tôi tự hỏi bạn đọc viết bài này không biết quê ở đâu? Nếu bạn là người quê Nam Định thì bạn sẽ nghĩ gì nếu mọi người tránh xa bạn vì họ nghĩ rằng dân Nam Định là “dân 2 ngón”. Sau đây là bài viết này. Đừng cô lập họ chỉ vì bạn thấy điểm gì đó không được bằng lòng, do bạn làm như thế là bạn đã không nghe theo 5 điều Bác Hồ dạy rồi.

Trong cuộc đời này, bạn có dám chắc mình đã là một quân tử chưa, sống làm chấp nhận cả thảy mọi người chưa mà mang chính dân tộc mình, mang người dân các vùng miền khác ra đánh giá? Bạn hay bất kỳ ai khác có quyền đưa ra đánh giá và nhận xét cá nhân chủ nghĩa của mình về những con người cụ thể bạn biết, nhưng nếu đánh đồng và vơ đũa cả nắm thì mình nghĩ bạn cũng nên coi xét bản thân mình đã làm được gì cho cuộc thế mà lớn tiếng lên án họ.

Sự phá quấy đó thỉnh thoảng không phải vì thực chất mà bởi xã hội khiến chúng như thế”.

Hầu hết những người miền Trung vốn thiệt thòi vì họ luôn là vùng chịu nhiều thiên tai nhất.

Dù Nam hay Bắc, dù miền núi hay nông thôn, dù giàu hay nghèo thì họ đều là đồng bào của bạn. Bạn cũng là người Việt, nếu bạn là công dân tốt sinh sống ở nước ngoài nhưng phải đón nhận những cái nhìn không cảm tình của người dân sở tại vì những nguyên do không phải do bạn thì bạn có thấy thoải mái không, có thấy ấm ức và khó chịu không? Nói đơn giản thôi, cùng một dân tộc nhưng với người miền Nam, họ gọi người Bắc là “dân Bắc Kỳ”.

Và nếu bạn là người Hải Phòng, bạn sẽ ra sao nếu một ngày nào đó bạn ra mắt gia đình vợ hoặc chồng, mọi người đều phản đối vì nghĩ dân Hải Phòng nguyên tiếng là ăn chơi? Người ta thường áp đặt tính cách cho người dân của mỗi vùng miền, và cứ thế truyền tai nhau, rồi áp đặt luôn cho mình những định kiến không nên có.

Họ vốn dĩ đã phải rất gắng vươn lên để thoát khỏi cái đói, cái nghèo.

Nhưng khi đọc bài viết "Tôi không có cảm tình với những người Thanh Hóa đã từng xúc tiếp.

Công bằng mà nói, cách sống này khá ki bo và tính hạnh nếu đúng như cậu ta là người viết ra bài viết đó. Nhưng nếu tôi cũng sống áp đặt và nghĩ suy như bạn, tôi sẽ nghĩ rằng có khi nào bạn ghen ghét vì họ giỏi giang và có nhiều ưu điểm hơn bạn. Mỗi lần chúng đến ăn kem đều được ông chủ cửa hàng tiếp đón rất vui vẻ.

Chắc hẳn, bạn đã rất không bằng lòng vì hai cậu bạn cùng công ty. Bạn có ghét bỏ họ thì cũng chỉ làm bạn thấy tức tối và đôi khi đánh mất nhịp có thêm một người bạn tốt mà thôi. Còn nếu bạn quên thì mình nhắc lại một trong những điều căn bản bác dạy là “Yêu tổ quốc, yêu đồng bào”.

Vậy mà bạn đã vô tình mang đến thiên tai khác để dìm họ xuống, bài viết của bạn chỉ mang tính chất xúc cảm riêng bạn, nhưng nó không khác gì lời kêu gọi tẩy chay người Thanh Hóa.

Và sau này, nếu bạn có bị đuổi khỏi công ty đang làm hiện tại, tình cờ bạn xin vào công ty mà sếp tổng là người Thanh Hóa, liệu bạn có vì ghét người Thanh Hóa mà bỏ đi một thời cơ nuôi sống bản thân không? Mình hy vọng, bạn thay vì ghét bỏ họ thì hãy cố mở lòng mình ra bạn nhé.

Họ luôn cho rằng người miền Nam sống đơn giản nên mọi thứ đều thoáng và dễ chịu, còn người miền Bắc thì sống phức tạp nên nhiều khi trở nên lối sống giả. Bạn chỉ nghĩ và đánh giá theo khía cạnh thụ động, còn bao công lao cống hiến của người Thanh hóa cho dân tộc, cho giang sơn bạn không ghi nhận chăng? Mỗi chúng ta đều có thể chọn nơi chết đi nhưng nơi sinh ra, quê hương và bác mẹ thì không có quyền được chọn.

Bởi vậy, dù với vùng miền nào cũng vậy, thay vì kỳ thị và hùa nhau ghét bỏ họ, hãy mở lòng và đối với họ như những người khác. Mình đã từng đọc một câu chuyện, mình ko nhớ rõ lắm, nhưng mình kể nôm na lại thế này: “Ở một quán kem nọ có nhiều trẻ lang thang bán báo và vé số thường rất hay tới lui.

"Dù với vùng miền nào cũng vậy, thay vì kỳ thị và hùa nhau ghét bỏ họ, hãy mở lòng và đối xử với họ như những người khác". Người nước ngoài khi đi du lịch ở Việt Nam, họ thường không mấy chấp thuận về cách sống của người Việt vì một số thành phần buôn bán và dịch vụ chặt chém, lợi dụng họ để kiếm tiền. Chúng không được giáo dục và quan hoài nhưng chúng là những đứa biết nghĩ suy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.