Tôi luôn nghĩ rằng, sẽ có ngày tôi được chung sống cùng anh, nên tôi chẳng tính liệu điều gì
Anh biết tôi như thế nào, nhưng anh vẫn yêu tôi, vẫn đến với tôi và đi cùng tôi suốt 10 năm. Đau đớn, tủi hổ lắm. Tôi đã mất anh. Anh chẳng có gì ngoài tình anh dành cho tôi, anh ở nhà thuê, công việc lại gặp khó khăn, đã bao lăm lần tôi giúp anh trả nợ (số tiền không nhỏ ). Nhưng tôi chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh. Tôi chơi vơi như lạc lõng giữa biển khơi mà không biết bám víu vào đâu.
Cuộc đời phải chăng là như thế? Yêu anh, tôi có lỗi với chồng, với các con, với gia đình. Anh nói với tôi rằng, anh muốn được chung sống cùng tôi, anh rất yêu tôi. Tôi luôn ngóng cho anh, ở vùng đất xa xăm đó, có thể tôi sẽ không thể đến đó được, tôi vẫn mong anh được hạnh phúc và có được thảy những gì anh mong muốn.
Và rồi tôi lại có tình nhân (là chồng của tôi hiện nay ), khi tôi chuẩn bị cưới thì cũng là lúc anh ngỏ lời yêu tôi và tôi đã khước từ anh. Anh nói rằng 10 năm qua, tôi biết rất rõ rằng, anh là người rất ít nói, nhưng tình cảm anh dành cho tôi là thật, anh đã yêu tôi, đã chờ đợi tôi như thế nào, hiện giờ thì dù anh có yêu hay không yêu vợ thì cô ấy cũng đã chính thức là vợ anh, được mọi người trong gia đình anh xác nhận, được pháp luật công nhận.
Nếu bé không phải là con của anh thì có nhẽ trong suốt thế cục còn lại, tôi chẳng thể nào biết được bé là con của ai. Anh có thể rời xa tôi vì anh không còn yêu tôi nữa, nhưng anh chẳng thể làm như thế với con của anh. 10 năm bên anh, tôi vẫn chẳng thể hiểu được anh, anh chối bỏ mẹ con tôi, anh quên hết nhưng gì anh đã nói với tôi, anh chối bỏ nhưng gì tôi đã làm cho anh, anh giết chết tình của tôi, chỉ vì người ta có thể giúp anh trả nợ, chỉ vì người ta mang anh đến vùng đất tốt đẹp hơn.
Tôi đi lấy chồng, còn anh vẫn đơn chiếc một mình lặng lẽ đi bên thế cuộc tôi. Tôi còn nhớ rất rõ cái ngày đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau, 30/4/2003, kỷ niệm ngày anh mở cửa hàng. Sau bữa tiệc đó, anh có mời tôi đi uống cafe.
Anh từng thề và hứa với tôi rằng: "Cả thế cục này anh dành để trả nợ cho em, nếu anh không làm được điều đó, anh chỉ là. Anh chẳng thể gặp tôi, vì anh biết anh sẽ lại lao vào tôi và anh không muốn như thế. Sau ngày đó, chúng tôi không còn gặp nhau nũa. Anh rất buồn, nhưng vẫn mừng cho tôi vì tôi có được người chồng tốt.
Mất anh, tôi không còn muốn bất cứ điều gì. Tôi chẳng thể lượng thứ cho anh cũng như tha cho mình. Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi chỉ có như thế thôi. Không phải như thế, tôi cũng từng có tình cảm với anh, nhưng vì anh quá ít nói và không thể hiện xúc cảm gì với tôi nên tôi chỉ biết giữ tình cảm ấy cho riêng mình.
Tôi đâu thể nào biết được rằng, valentine trước tiên cũng là chung cục anh còn là của tôi. Tôi chỉ nghe và biết về anh đơn giản là thế, cho đến hiện tôi vẫn chưa 1 lần nào hỏi anh về chuyện đó. Tôi đã khóc rất nhiều, trái tim như chết lặng, tôi biết phải làm sao đây để níu giữ anh lại bên tôi? Tôi nói anh hãy gặp tôi, dù chỉ 1 lần thôi nhưng anh đã từ khước.
Anh đã vì người đàn bà đó, anh chối bỏ con của tôi và anh, kết quả tình 10 năm của tôi. Anh vì người đàn bà đó, anh rời xa tôi mà không cho tôi một lời yên ủi. Trong 1 lần anh say rượu, anh đã ôm tôi, hôn tôi, lao vào tôi như chẳng thể nào chịu đựng hơn được nữa, anh nói rằng, anh chẳng thể để mất tôi một lần nữa, anh yêu tôi.
Tôi chỉ muốn hỏi anh rằng, 10 năm qua với anh, tôi là ai? Anh luôn gọi tôi là vợ, ngay cả khi tôi la mắng anh, anh vẫn gọi tôi là vợ, ngay cả khi tôi đòi bỏ anh, anh vẫn gọi tôi là vợ. Anh rời xa tôi, anh sẽ có được những gì anh mong muốn, nhưng mãi mãi anh sẽ không bao giờ có được những khoảnh khắc mà anh đã có với tôi và không ai yêu anh như tôi đã yêu anh. Tôi yêu anh và mãi luôn như thế, tôi chưa bao giờ ăn năn vì đã yêu anh.
Tôi và người tình chia tay nhau vì chúng tôi có quá nhiều điều khác biệt, tôi đã rất buồn, khi đó tôi cũng chưa biết được anh ra sao.
Tôi đã tin anh, cho đến giờ tôi vẫn cứ tin anh. Cho đến hiện tôi chưa bao giờ hối về điều đó. Tôi vì anh mà chẳng thể thương chồng được nữa. Và rồi chuyện gì đến đã đến, tôi còn nhớ đó là ngày 1/6/2005, tôi đã ngã vào vòng tay anh. Net để được Độc giả san sớt, gỡ rối.
Đã bao nhiêu lần tôi giận anh và đòi chia tay anh, nhưng tôi đều không làm được. Tôi không bao giờ quên được từng lời từng chữ mà anh nói với tôi. Tôi như chết lặng khi anh nói rằng, vì tôi chẳng thể chung sống cùng anh, vì tôi nói rằng con tôi là con anh (anh nói anh bị vô sinh thì làm sao tôi có con với anh được), vì anh muốn mở cho mình một lối thoát (anh đang mắc nợ rất nhiều mà tôi không chịu giúp anh trả nợ), anh muốn báo hiếu cho bố mẹ anh đã già, nên anh đã quyết định lấy người mà anh không yêu, cô ấy là Việt kiều Mỹ.
Tôi tự hỏi, sau ngần ấy thời kì, tôi đã được gì? Tôi biết mình đã đánh mất nhiều thứ, có thể tôi sẽ không bao giờ lấy lại được. Tôi cũng chẳng thể hiểu được vì sao mình lại đi cùng anh. Anh không phải là người thích ở nể, anh rất chăm chỉ, anh không bài bạc, không rượu bia bệ rạc, không có người phụ nữ nào khác ngoài tôi, vậy mà. Tôi anh và mọi người trong cửa hàng đã có một buổi tiệc nho nhỏ tại nhà mẹ tôi.
Tôi biết mình đã sai nhưng chẳng thể nào thoát khỏi anh được vì tôi rất yêu anh, nhưng tôi không đủ tự tin để trường đoản cú mọi thứ mà đi cùng anh. Tôi đã giúp anh hết lần này đến lần khác nhưng không hiểu sao đến giờ anh vẫn cứ mắc nợ, tôi không biết anh đã làm gì nhưng mà nợ nhiều như thế. Thế mà giờ đây anh lại bỏ tôi không một tí luyến tiếc. Lúc đó, tôi và anh chỉ có thể ra vào gặp nhau rồi chào hỏi, và đôi lần đi uồng cafe với nhau thôi.
10 năm rồi còn gì, anh như một phần máu thịt trong thân tôi, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh không phải là của tôi, vì tình ái tôi dành cho anh vẫn còn nguyên lành, tôi đã có với anh 1 đứa con.
Tôi được biết, anh vừa mới chia tay người thương, vì gia đình cô ấy đi xuất cảnh và họ không muốn con gái họ yêu anh.
Lúc đó, tôi đã có nhân tình nên chưa bao giờ tìm hiểu xem anh là người như thế nào.
Tôi đớn đau biết chừng nào. 10 năm trước, anh là người thuê nhà của mẹ tôi để mở cửa hàng. Ảnh minh họa: I. Sau này anh cho rằng vì tôi chê anh nghèo nên đã không nhận lời yêu anh. Trước khi tôi cưới hơn 1 tháng, tôi và anh đã cùng nhau đi du lịch tại Đà Lạt. Tôi lấy chồng, dù không thật sự yêu chồng, nhưng tôi luôn có cảm giác bình an và vững chắc.
Valentine năm nay rơi vào dịp Tết, tôi rất ngạc nhiên và vui khi anh ở bên tôi vì chưa có valentine nào chúng tôi được ở bên nhau. M. Tôi biết mình thiếu sót, tôi biết mình ngu ngốc, tôi biết sờ soạng nhưng tôi không thể nào làm khác được vì tình yêu tôi dành cho anh quá lớn.
Tôi và anh như đôi tân hôn đầy đam mê và hạnh phúc, chúng tôi quên hết mọi thứ, yêu như chưa bao giờ được yêu và tôi là người đàn bà trước hết của anh. Nếu một ngày nào đó, chồng tôi biết được mọi chuyện thì cuộc sống của mẹ con tôi sẽ ra sao, đã bao giờ anh nghĩ đến điều đó không? Tôi đã đi hết một quãng đường dài cùng anh để rồi giờ đây tôi phải sống trong lo âu, hoảng sợ.
Độc giả giấu tên * Gửi tâm tư của bạn về changnang@ngoisao. Phải. Tôi hận anh và tôi hận cả chính mình. ". Đó là lần thứ hai anh nói yêu tôi, và tôi lại khước từ đi cùng anh.
Tôi chỉ được biết tin anh lấy vợ, cách đây hơn 2 tháng. Tôi không bao giờ nghĩ rằng, cái ngày định mệnh đó đã làm cho tôi đến với anh, yêu anh và cho đến hôm nay, tôi lại cảm thấy buồn đến như thế. Rồi ngày tháng cứ trôi qua, khi tôi sinh con đầu lòng được vài tháng, tôi ở nhà mẹ tôi, anh vẫn dấm dúi coi sóc cho tôi.
Chúng tôi đã dấm dúi yêu nhau như thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.