Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Kathy Uyên: Trở về không phải để miêu mới thêm tả bản thân.

Nhờ thế mà tôi mới quen với đạo diễn Victor Vũ và bắt đầu đóng phim

Kathy Uyên: Trở về không phải để thể hiện bản thân

* Nghe đâu chị đặt cược rất nhiều vào bộ phim này?  - mưu mô giày gót nhọn có thể sẽ quyết định chuyện đi hay ở của tôi.

* Chị đóng nhiều phim nước ngoài, nhưng 5 năm ở VN chỉ được biết đến trong hai phim, có phải đó là lý do khiến Kathy Uyên muốn tự viết để có phim đóng? Mà tại sao lại là đề tài thời trang?  - Đúng là phát âm tiếng Việt của tôi còn hạn chế nên ít có cơ hội đóng trong những phim VN của các đạo diễn VN, và vai diễn Việt kiều tuồng như rất hạp với tôi.

Thú thật, tính tôi rất nhát, không biết mô tả cảm xúc nên tôi nghĩ việc diễn xuất sẽ giúp mình khắc phục điểm yếu này.

Tôi hăm hở mang cốt truyện khoe với hai người bạn là đạo diễn Hàm Trần, nhà sản xuất Timothy Linh Bui và nhà sinh sản Irene Trinh, hai người ủng hộ phát triển thành kịch bản chi tiết và giới thiệu cho tôi những biên kịch chuyên nghiệp.

Ở Mỹ muốn gặp người nhà, bạn bè phải tài xế đi rất xa, còn ở VN mọi cuộc gặp gỡ dễ dàng, đi lại thuận tiện hơn.

Đặc biệt tôi thích không khí làm việc thân tình, gần gũi như một gia đình ở VN. Cứ làm vô cùng mình thì sẽ thấy đây là môi trường làm việc tiện lợi. Chị đã đi đâu, làm gì trong thời gian đó?  - Sau khi đóng xong Để Mai tính, khi phim còn chưa ra rạp thì đầu năm 2010, tôi bắt đầu dành hết thời gian để viết ý tưởng cho kịch bản phim Âm mưu giày gót nhọn.

Khi còn nhỏ tôi nghĩ người mẹ nào cũng vậy và những người như vậy là yếu đuối. Khi về VN, thì có thêm cơ hội hơn vì phim VN có nhiều vai chính khích, sâu sắc hơn cho nữ giới VN. Mấy ngày sau tôi hỏi thăm vụ lá thư thì họ bảo cô Kiều Chinh đã nhận được rồi và khuyên con nắm học diễn xuất cho giỏi.

Sống ở VN tôi thấy thoải mái, tự tín hơn vì được tự do làm những điều mình yêu thích. Lúc đó tôi thơ ngây cứ tưởng thật. Phụ nữ VN mạnh mẽ tả ở chỗ biết chịu đựng   * Thị trường điện ảnh VN đúng là mảnh đất giàu tiềm năng cho những người làm phim Việt kiều như chị, nhưng cũng có những quy định bức phải tuân, điều đó có khiến chị e ngại khi làm phim ở VN?  - Tôi nghĩ nhập gia phải tùy tục, chẳng thể so sánh được vì mỗi nơi có một lệ luật, văn hóa riêng mà mình phải tuân thủ.

Điển hình như phim mưu mô giày gót nhọn, nếu không được nhiều người giúp sức, chắc khó thành.

# Bản thân, nên tôi hạn chế xuất hiện ở chỗ đông người. Thế là tôi thả giàn viết và sau này nhận ra việc ấy rất hữu ích vì đó là động lực để mình thực hiện, nên giờ tôi giữ thói quen lên kế hoạch cho mình và trong kế hoạch đó là hai, ba năm nữa mới tính chuyện lập gia đình (cười). Cả thảy những vui buồn bà đều giấu vào trong và chịu đựng một cách âm thầm.

Quen biết nên kinh phí phim không đội lên quá nhiều. Nhưng ba mẹ luôn ủng hộ những gì tôi ham. Tôi muốn thời gian sống ở VN sẽ giúp tôi trau dồi thêm vốn tiếng Việt, để học hỏi thêm nhiều thứ cho tương lai chứ không phải để trình diễn

Kathy Uyên: Trở về không phải để thể hiện bản thân

Sau Oan hồn, tôi có dịp vào vai con của cô Kiều Chinh trong phim Ngũ vị hương. Ba tự hào khi thấy những gì tôi làm được trên trường quay, còn mẹ thì hơi lo lắng vì bà thấy tôi làm nhiều, sợ tôi không đủ sức khỏe.

Mỗi khi có thời kì rảnh rang tôi học nhảy, yoga, tóm lại rất vui!  * Đã ở đây một thời gian, xúc tiếp nhiều, giờ chị cảm thấy mình đã là đàn bà Việt hơn chưa?  - Mẹ tôi là Điển hình của mẫu người phụ nữ VN truyền thống: nhân từ, thương người hơn bản thân mình. * Trong vòng mấy năm về nước lập nghiệp, hai phim chị đóng Chuyện tình xa xứ và Để Mai tính đều được đánh giá cao, bản thân trở thành khuân mặt Việt kiều trước tiên nhận giải Cánh diều Nữ diễn viên phụ xuất sắc, và giờ tấn công thị trường với vai trò nhà sinh sản.

Ở VN phần lớn biên kịch là nam giới, số lượng đạo diễn cũng nam nhiều hơn, rất ít có bộ phim nào đề đạt tâm can, thế giới của nữ giới, nhất là phụ nữ đương đại, vì thế tôi hy vọng mưu mô giày gót nhọn sẽ được đón nhận rộng rãi.

Số tôi may mắn!   * Rất nhiều khán giả thắc mắc về sự “mất tích” một cách khó hiểu của Kathy Uyên sau Để Mai tính. Nhà có hai chị em gái, em tôi làm bác sĩ trị liệu tiếng nói sống xa nhà nên ba mẹ cũng buồn vì ít có điều kiện gặp gỡ con cái. * Rất ít khi nghe chị đề cập chuyện tình cảm trên mặt báo mà chỉ thấy chị chuyện trò công việc, làm người ta dễ liên tưởng con người chị khô khan như hình ảnh nữ cảnh sát Tiffany vậy?  - Tôi ít đề cập đến chuyện tình yêu vì tình ái là điều riêng tây, chỉ nên giữ cho mình thôi, khi nào thích hợp thì tôi sẽ san sớt nhiều hơn.

Trước khi có được những vai diễn chính nho nhỏ như vậy, khi học đại học, hễ đến hè là tôi nộp đơn xin vào các hãng phim lớn ở Hollywood như Warner Bros, Sony Pictures, Dream Works để tình nguyện làm miễn phí những khâu như casting, marketing, hậu trường… Đến năm thứ ba, tôi tự sinh sản chương trình truyền hình, làm MC chương trình VAX chuyên phỏng vấn những khuân mặt kiều bào thành đạt.

Tôi không hiền được như mẹ nhưng dần dần tôi học được cách giữ tĩnh tâm, kìm nén bản thân để tránh “giận mất khôn”.

Nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng có được vai diễn ước mong “đo ni đóng giày” nên tôi không ngồi chờ cơ hội đến nữa mà tự mình đi tìm nhịp, bằng cách tự viết nên cốt truyện của phim. Tối nào đi ngủ tôi cũng để hộp bút chì màu kế bên mình, để sáng thức dậy là nghí ngoáy vẽ ngay. Cuộc sống của một diễn viên bên Mỹ là thử vai liên tục, một ngày bốn-năm nơi, có vai thử đến 40 - 50 chục lần là chuyện thường.

Ở VN tự sinh sản phim cũng dễ hơn. Có vẻ may mắn luôn mỉm cười với chị?  - Tôi cảm nhận được sự may mắn mà mình có được, không chỉ ba mẹ thương yêu mà bạn bè cũng hết lòng viện trợ. Bạn bè cũng có nhiều. Hồi còn đi học ở Mỹ, đay nghiến hay yêu cầu mỗi sinh viên phải viết một danh sách mơ ước một cách cụ thể. Còn nhớ lúc nhỏ tôi thông tõ với ba mẹ tôi mê cô Kiều Chinh lắm, đòi ba mẹ giới thiệu làm quen với cô bằng được.

Vì phim đề cập thế giới thời trang nên rất tốn kém, đặc biệt là những cảnh quay ở New York, rất may là tôi nhận được sự ủng hộ nhiệt thành từ các nhà thiết kế thời trang đồng nghiệp, bạn bè. Ba mẹ thấy thế khích lệ biểu tôi viết thư đi rồi sẽ nhờ người quen gửi cho cô. Ở Hollywood, trong khi làm việc, nếu không có cảnh quay, mỗi diễn viên đều có khoảng không gian riêng nên rất ít có nhịp xúc tiếp với nhau

Kathy Uyên: Trở về không phải để thể hiện bản thân

Mãi sau này khi có dịp đóng phim Oan hồn của đạo diễn Victor Vũ với diễn viên Tuấn Cường - con trai cô Kiều Chinh, được cô mời đến nhà ăn cơm cùng ba mẹ, tôi mới biết hóa ra ba mẹ không có quen ai biết cô Kiều Chinh để nhờ gửi lá thư đó. Chỉ thỉnh thoảng có sự kiện liên quan đến bạn bè thân thiết tôi mới đi dự.

* Mê thời trang, diễn xuất nhưng lại học thêm cả ngành kinh tế hẳn cũng có lý do? Giấc mơ diễn xuất đã được chị cụ thể hóa dần dần như thế nào?  - Tôi thích diễn xuất, nhưng trong gia đình chẳng có ai theo nghệ thuật, nên tôi học ngành kinh tế song song với nghiên cứu phim ảnh để làm yên lòng bố mẹ.

Mẹ tôi vốn là thợ may, khi còn nhỏ tôi thường mày mò vẽ áo xống và may cho búp bê. Tôi nghĩ sự mạnh mẽ không phải là ở thái độ nói thẳng những gì mình nghĩ, phản ứng ngay trước những gì mình không thích mà biểu lộ ở sự biết chịu đựng để vượt qua mọi khó khăn.

Tôi chưa bao giờ thấy mẹ nặng lời hay tỏ thái độ bực dọc trước mặt người khác. Mất mấy tháng tôi mới hoàn thành một câu chuyện dài 18 trang. Còn hiện tại tôi vẫn ở nhà thuê, đi taxi (cười). Trong quãng thời kì đó, tôi làm thêm một số việc kiếm sống như MC cho các sự kiện, tham gia một số phim nước ngoài như Dead Trees Rice on White, Super Capitalist.

Nếu phim may mắn thành công, tôi có thêm tự tín để tính chuyện lập nghiệp lâu dài ở VN, sẽ tính đến chuyện mua nhà, sắm xe ở đây. * Có thời cơ xuất hiện trong nhiều sản phẩm đình đám như How I Met Your Brother, Crossing Over, đóng chung với cả a ma tơ Harrison Ford rồi làm MC chương trình VAX được yêu thích nhưng vì sao Kathy Uyên bỏ lại ắt để về VN?  - Thị trường điện ảnh Mỹ rộng lớn lắm, không nhiều nhịp cho diễn viên châu Á đóng vai chính.

Nhưng rồi lớn lên tôi thấy chính những người như vậy lại là những người mạnh mẽ nhất, vì họ biết kềm chế xúc cảm của mình. Âm mưu giày gót nhọn sẽ là một bộ phim hướng về nữ giới, và những chi tiết, tính cách nhân vật trong đó là những gì kinh nghiệm, thử thách mà tôi đã trải qua từ khi về VN đến nay.

* Cuộc sống bốn năm ở VN có gì làm chị thú vị hơn lúc còn ở Mỹ?  - Ở đây tôi có người nhà là các cậu, dì, mợ. Ba mẹ tôi thương con nên không có quan điểm gì.

Tôi chọn đề tài thời trang vì lĩnh vực này là ham từ nhỏ của tôi.

Lúc học đại học California Irvine ở Mỹ tôi từng học một năm về viết kịch bản nên đây coi như dịp vận dụng những gì mình đã học. Lúc quay Âm mưu giày gót nhọn, ba mẹ tôi có sang và đến phim trường. Hương Nhu (thực hành). Kịch bản mưu mô giày gót nhọn (do Galaxy Studios, Wonderboy Entertainment, Happy Canvas, LLC, 454 Life Entertainment và hãng HK films hợp tác sản xuất) tính ra mất hai năm mới hoàn tất sau nhiều lần chỉnh sửa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.